Trước đây tôi vẫn thường khích lệ bản thân rằng, một cánh cửa khép lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra và ông trời không bao giờ tuyệt đường sống của bất cứ ai. Cũng vì luôn tin vào các câu nói này mà tôi luôn ép mình nghĩ theo chiều hướng lạc quan, lý do cũng chỉ để cho trái tim mình có nhiều thêm chút nguyên do để tiếp tục đập, vẫn sẽ đón nhận yêu quý.
Nhưng đến bữa nay, tôi lại đang rơi vào trạng thái vô vọng đến cơ cực. nhiều câu nói kia giờ bỗng trở lên thành vô nghĩa với tôi.
Tôi và phu quân thực tại là cặp đôi "rổ rá cạp lại". Tôi từng qua một đời chồng và có một con gái năm Bính Thân này lên 6 tuổi, nó ở cùng tôi. Còn chồng tôi có một con riêng 3 tuổi, hiện thằng bé đang tại với vợ cũ của anh.
Cuộc hôn nhân trước hết của tôi có quá các sóng gió, khổ đau nên về chúng tôi đã quyết định từ giã. Sau ly hôn, hoạ chăng chồng cũ phải chu cấp tiền cho con, tuy vậy anh ta chẳng nhắc tới gì đến chuyện đó và tôi cũng không có ý định sẽ nhận bất kỳ sự chu cấp nào từ người con trai ấy nên cũng ko nhắc đến. Anh ta đã có gđ mới, rất hạnh phúc. Tôi không muốn giữ việc đi lại để gây tấm tức đến với người vợ của anh ta.
Nhìn anh quấn quýt bên con, tôi thấy rất động lòng. Tôi có cảm giác như anh lấy tôi về chỉ muốn khỏa lấp chỗ trống, còn có mối quan hệ thân thiết thật sự và lâu bền thì không. (Ảnh minh họa)
Nhưng chồng mới của tôi khác hẳn, anh rất chu đáo với con riêng của mình. Anh vẫn đều đều định kỳ hàng tháng chu cấp 4 triệu đồng cho con theo quyết định của toà sau khi ly hôn. tất nhiên, tôi sẽ chẳng có gì than vãn nếu sự bất công ko đến với mình. Trước khi vợ chồng tôi đến với nhau, tôi đã cam đoan với anh là con ai người nấy lo, tôi không cần anh phiền não cho con riêng của tôi và tôi cũng hờ hững, xét nét anh trong chuyện anh chu cấp cho con anh.
Tuy nhiên, tôi cũng nói rõ rằng, dù anh quan tâm đến con riêng thế nào, tuy nhưng anh phải nhớ, đời sống thực tại của anh là các hội viên trong gia đình mới. Anh cũng hứa là, sẽ luôn sát cánh cùng tôi vun vén tổ ẩm nhỏ này. Vậy mà…
Lúc mới lấy nhau, vì đời sống gian nan nên chúng tôi quyết định chưa sinh con. nhưng mà một năm sau, lúc cuộc sống khấm khá hơn, tôi nói với anh nên sinh con luôn để toàn ý lo việc làm mai sau. hơn thế nữa, tuổi của tôi đã cao, khả năng sinh sản sẽ ngày càng nhỏ hơn. dù thế, khi ấy, anh và mẹ chồng tôi đều xua tay nói rằng, trên thực tế phải chu cấp cho con riêng của anh nên không thể có con, nếu sinh đẻ vào lúc này, con của anh sẽ bị thiệt thòi. "Để mai sau, cu Bin nhiều hơn chút, chúng mình sinh đẻ cũng chưa muộn. Anh muốn nó chẳng phải chịu khổ". Từng câu nói của anh tương tự như mũi kim đâm thẳng vào tim tôi vậy.
Rồi cứ vào ngày cuối tuần, anh lại đến đón con trai đi thư giãn, đi ăn, có hôm anh mang con về nhà và tối chủ nhật mới đưa con về cho vợ cũ. Anh quan tâm, trông coi thằng bé rất chu đáo, chẳng để nó phải thiếu thốn bất kỳ thứ gì. Thậm chí, anh còn lập phương án kế hoạch cho con học tiếng Anh ở nhiều trung tâm lừng danh, anh mua bảo hiểm nhân thọ cho thằng bé đến năm nó đủ 18 tuổi, anh chiều con bất thứ gì con thích…
Nhìn anh vấn vít bên con, tôi thấy rất động lòng. Tôi có cảm giác như anh lấy tôi về chỉ nhằm khỏa lấp chỗ trống, còn gắn bó thật sự và dài hạn thì ko. Và tôi thấy sợ, sợ anh sẽ quay lại với vợ cũ, sợ mình sẽ gặp cảnh đổ bể hôn nhân thêm lần nữa.
Đến nửa năm sau đó, tôi tiếp tục gợi ý chuyện sinh con thì anh vẫn dưng dưng nói chưa thích hợp. Và vì quá nóng ruột, tôi đã lén "thả" để có thai. Anh vẫn nghĩ rằng, tôi uống thuốc đều đặn nên ko phòng ngừa.
Khi nghe tôi thông báo que thử hai vạch đỏ, anh từ sững sờ rồi chuyển sang cáu giận. Anh quát vào mặt tôi: "Sao cô chỉ biết làm mọi việc theo ý của mình thế! Tiền đâu mà nuôi con thời điểm này! Cô đi phá thai ngay cho tôi". Dù biết trước anh sẽ không vui cơ nhưng mà tôi không ngờ anh lại nhẫn tâm nói ra những lời cay nghiệt như vậy. Tôi cự kỳ hụt hẫng hụt, khổ đau.
Dù đã thấy đỡ mỏi mệt và ăn uống tốt hơn dù vậy trong lòng tôi bỗng lộ diện cảm thấy thù hận. Tôi hận vợ cũ, con riêng của anh và cả mẹ chồng tôi. (Ảnh minh họa)
Mà không chỉ riêng anh, mẹ chồng tôi cũng tỏ thái độ tấm tức với tôi. Bà liên tục than trách và chì chiết tôi. Bà ngày nào cũng nói đi nói lại mấy câu: "Sao con hứa sẽ không để có mang tại thời điểm này mà ko giữ lời. Thắng (tên chồng tôi) còn lo làm chu cấp cho cu Bin thì tiền đâu mà nuôi thêm đứa nữa"…
Cứ thế, từ hôm thông báo có thai đến nay, tôi luôn sống trong nước mắt. thường ngày tới công sở về, anh chẳng quan tâm tôi mỏi mệt, nôn ọe, không ăn uống được ra sao mà chỉ nhắc tôi về chuyện phá bỏ thai. Nếu thấy tôi ko nói gì, anh lại thở dài thườn thượt.
Cuộc sống các thành viên trong gia đình tôi càng ngày càng áp lực. Tình cảm vợ chồng tôi cũng vì vậy mà ko còn được như xưa nữa. Và tôi còn rơi vào trạng thái trầm cảm, tôi chẳng nồng thắm gì ăn uống, trò chuyện, người khi nào cũng chán ngán, chết mệt. Thậm chí, tôi còn liên tục nghĩ đến chuyện quyên sinh.
Nhưng may mắn cho tôi, mỗi lần lộ diện ý nghĩ ngu dốt đó, con gái riêng của tôi lại lộ diện ngay cạnh khiến tôi từ bỏ ý định đó. mới rồi, sau lúc đi khám, các sĩ phải nêu ra phác đồ điều trị tâm lý để giảm bớt áp lực cho tôi.
Dù đã thấy đỡ nhọc mệt và ăn uống tốt hơn cơ nhưng mà trong lòng tôi bỗng có mặt cảm giác thù hằn. Tôi hận vợ cũ, con riêng của anh và cả mẹ chồng tôi. Tôi ko biết mình đang bị làm sao nữa, đôi khi tôi không thể kiểm rà nổi mình. Tôi có phải là người ích kỷ, đáng kinh tởm ko?
Hiện ở, cái thai trong bụng tôi đã tại tuần thứ 10 và anh vẫn ép tôi phải từ bỏ sinh linh khổ thân ấy. Tôi đã hàng trăm lần đặt tay lên bụng và tự hỏi, phá bỏ thai hay bỏ trốn đi tới một nơi thật xa để tự sinh đẻ rồi nuôi con đây?!
Tôi cảm nhận thấy cự kỳ có lỗi với đứa con chưa kịp chào đời mà vĩnh viễn không hề đạt được tình thương từ người tạo nên nó…


0 nhận xét:
Speak up your mind
Tell us what you're thinking... !