Tôi năm 2016 30 tuổi, là một người đi làm nơi cơ quan thông thường, lương thuởng 5 triệu một tháng. Chồng tôi năm 2016 34 tuổi, là ông chủ một cửa tiệm vàng bạc. chúng tôi thành hôn đã 6 năm và có một cô con gái 5 tuổi vô cùng đáng yêu.
Tiệm vàng của chồng tôi làm ăn đang được 10 năm, anh là người khéo ăn nói lại giỏi tính toán nên cửa tiệm khá đông khách. Tôi một phần vì bận việc nhà, việc sở bộ, lại chẳng hiểu chuyện KD mua bán nên chẳng bao giờ can thiệp vào chuyện k.doanh của chồng, do vậy, tôi chỉ biết anh thu nhập khá cao, còn chi tiết anh kiếm được bao nhiêu tiền thì tôi không biết, anh cũng ko bao giờ nói với tôi.
Ngày còn yêu đương hò hẹn, anh là một người con trai rất ga lăng, chu đáo và có nhiệm vụ. Anh chiều chuộng, chăm chút cho tôi từ những thứ ít ra. Tôi thích cái gì anh đều quyết tâm mua cho tôi. Trước lúc thành thân, tôi nói muốn ở riêng, anh áp dụng hết tiền góp nhặt mua một căn cư xá đứng tên tôi. Mẹ tôi thấy anh thương yêu tôi vậy nên thì rất vui, hết lòng hết dạ vun quén cho đám cưới của hai đứa.
Gia đình tôi ko phải sang giàu nhưng mà cũng có của ăn của để. Vì anh đã trả tiền mua nhà đứng tên tôi, nên quà cưới của bố mẹ tôi là toàn bộ nội thất, tiện nghi trong nhà. Trước khi cưới anh có nói, anh làm ăn nên tiền thường vần xoay vào hàng hóa, nhưng nhiều chuyện lớn trong nhà anh sẽ lo, tôi chỉ cần coi ngó cho tổ ấm nhỏ, mỗi tháng anh sẽ đưa tiền sinh hoạt. Tôi nghe anh nói vậy cũng hợp lý nên đã chấp nhận. Sau khi cưới nhau, anh làm đúng những gì anh nói, lo toan việc lớn, đưa tiền sinh hoạt đều đặn, nên chuyện tiền nong của anh tôi ko bao giờ hỏi đến.
Người ngoài đều nói tôi số sướng, có đời sống - sinh hoạt như mơ, còn tôi càng khi càng thấy hoang mang với những gì mình đang có. (ảnh minh họa)
Lấy nhau được một trong những năm thì tôi sinh đẻ gái. Công chúa bé bỏng ra đời giúp đời sống - sinh hoạt của về chúng tôi càng thêm viên mãn. Anh rất yêu con gái, đầy tháng con anh còn tổ chức tiệc rượu linh đình. Ngày bé tròn 1 tuổi, anh còn làm một sổ tiết kiệm 100 triệu gửi nhà băng làm "vốn riêng" cho con gái.
Người ngoài đều nói tôi số sướng, có cuộc sống như mơ, còn tôi càng lúc càng thấy hoang mang với những gì mình đang có. Chồng tôi dù đối xử với vợ con vẫn tốt, cơ mà có hai điểm khiến tôi không thể ko hiềm nghi.
Thứ nhất, anh đối đãi với bạn hữu rất là tốt, ngay cả với vợ bạn cũng rất phóng khoáng. Tốt đến mức, một người bạn anh đánh nhau bị thương phải nhập viện, anh biết tin tức khắc có mặt, giúp đỡ ngân sách ko nói, còn kiêm luôn chân "tài xế" đón đưa vợ bạn mỗi lúc cần. Anh giảng giải với tôi là sợ cô ấy trong lúc bối rối, đi đường dễ diễn ra tai nạn. sau đó, anh còn nhận luôn nhiệm vụ đưa đón con của bạn đi học suốt vài tháng liền, trong lúc anh luôn viện cớ cửa tiệm bận rộn, chưa một lần nào đón đưa con gái đi học. Kể cả các ngày mưa gió, hoặc tôi bận đột xuất hay ốm đau, nhờ anh đón con anh cũng ko chấp nhận. Mỗi khi vậy nên, tôi đều phải nhờ đến ông bà ngoại.
Điểm thứ hai mà tôi thấy không thể hiểu nổi ở chồng mình là bài toán ngân sách. Cách đây ít lâu, tôi mua một bộ đồ điểm trang 2 triệu, anh biết được liền mắng tôi vung tay quá trán. vậy mà bạn anh tiến hành tổ chức sinh nhật cho vợ tại khách sạn năm sao, anh mua quà cho vợ bạn là chiếc túi chính hãng giá 10 triệu. mỗi tháng anh chỉ đưa cho tôi 7 triệu để lo tiêu pha trong nhà, tiếp theo cũng ko bao giờ hỏi han thiếu đủ cỡ nào. Tiền học phí của con gái, tôi phải mở miệng hỏi anh mới đưa, ko hỏi thì anh cũng lờ đi như chơi biết.
Lúc này, trong đầu tôi lần khần hàng trăm câu hỏi. Cuộc hôn nhân của phía chúng tôi vậy nên có thông thường hay ko? Là tôi đa nghi hay anh ấy thật sự có vấn đề? bao nhiêu năm ko hỏi đến chuyện đồng tiền, bây giờ tôi có nên làm rõ vấn đề tài chính với chồng, hay vẫn sẽ yên ắng để các hội viên trong gia đình yên ấm?


0 nhận xét:
Speak up your mind
Tell us what you're thinking... !