35 tuổi, nhan sắc của chị vẫn khiến nhiều cô gái trẻ phải hờn ghen. Ối gã con giai nhìn chị "thòm thèm", thế nhưng chị tảng lờ… Người ta bảo chị dư dứ lấy một tấm chồng "ngon", dẫu cho chị không phải là cô gái trinh nguyên đi chăng nữa. tuy thế chị cười ruồi, dửng dưng, kể từ sau cái ngày chị phát triển thành người nữ giới bị chồng bỏ, với chị, hôn nhân chỉ là một mối chói buộc xiết chặt nỗi đau mà thôi.
Những năm tháng son trẻ của đời chị đi qua với một tình yêu đẹp. Chị may mắn có được một dung mạo bao người phải xuyến xao. tuy nhưng lẽ nào thói đời là vậy, "trời xanh quen thói má phấn đánh ghen"… Một tình yêu đẹp, một cuộc hôn nhân trong mơ cuối cùng sụp đổ chỉ vì chồng chị bắt bồ.
35 tuổi, nhan sắc của chị vẫn khiến các cô gái trẻ phải hờn ghen. Ối gã con trai nhìn chị "thòm thèm", tuy nhiên chị tảng lờ… (Ảnh minh họa)
Nỗi đắng cay của 2 người nữ giới cùng mang bầu một lúc
Lần cuối cùng em chấp thuận người phụ nữ sau lưng anh
Yêu em, là anh yêu một người nữ giới từng tan nát vì tình
"Đàn bà yêu sâu, phụ nữ dại"
Chị bỏ chồng năm 29 tuổi, chỉ vẻn vẹn 3 năm sau ngày cưới. Thậm chí lúc đó chị còn chưa làm mẹ. Ai cũng bảo chị dại, đàn ông ra ngoài 5 thê 7 thiếp là thường. Chị bỏ chồng, nghiễm nhiên bỏ một cái "mỏ vàng" mà bao cô đang dòm ngó. dù vậy chị mặc kệ thây hết. Cái cảm giác thấy đau thương vì bị bội phản, lòng kiêu hãnh và sự tự tin trong chị bị tổn thương. Vậy là bất luận mọi lời khuyên can, chị viết đơn ly dị chồng…
30 tuổi, trong lúc anh em tất bật bận rộn với g.đình, với tổ ấm nhỏ của họ, với các đứa con và cảnh chồng vợ đón đưa nhau từng ngày thì chị một mình lẻ bóng. những người bạn đó trước đây từng nhìn chị ước muốn những lắm, vậy mà giờ, chính chị mới phải là người hâm mộ họ.
Xung quanh chị, đám con trai vây quanh đâu có ít. Có kẻ ẫm ờ, có kẻ công khai ra mặt. song song với đó, có các chàng trai tân mê vẻ thu hút của chị, cũng có các kẻ vợ con đuề huề mà vẫn muốn "tà lưa"… Chị coi họ như thứ để mua vui cho mình, để an ủi tâm hôn cô đơn và những thương tổn của chị.
Chị lao vào các cuộc tình chớp nhoáng. Từ một người phụ nữ đoan trang, được người ta trọng vọng, chị dần phát triển thành biểu trưng của "hồ linh tinh". Loại phụ nữ đẹp, chịu thương tổn rồi trở nên bất cần đời. Gã đàn ông nào đến chị cũng yêu, kẻ trai tân nào tán tỉnh chị cũng nhận lời… miễn sao chị thấy mình là bà hoàng trong mắt họ là được. Họ thỏa mãn thú vui bên chị, niềm đau của chị được xoa dịu phần nào.
Chị lao vào các cuộc tình chớp nhoáng. Từ một người đàn bà đoan chính, được người ta trọng vọng, chị dần trở thành biểu trưng của "hồ linh tinh". (Ảnh minh họa)
Chị ko nhớ, chị đã uống bấy nhiêu lần thuốc tránh thai nguy cấp sau nhiều cuộc vui bỗng nhiên. Có đôi khi chị rùng mình sợ hãi lúc nghĩ về mai sau, lúc mà tuổi già ập đến, nhan sắc tài phai và nhiều gã đàn ông đến với chị cũng ra đi… Chị có cả tá con trai đeo đuổi, nhưng… chưa có một ai đưa ra lời yêu cầu: Muốn lấy chị làm vợ! rốt cục, chị cũng chỉ là nơi tới lui cho họ "đổi gió", chị chưa bao giờ là sự chọn lựa nghiêm chỉnh của họ.
Chị gặp anh năm chị 34 tuổi. sắc đẹp mặn mòi của chị hoen ố đi những bởi những nỗi đau ái tình và nhiều cuộc tình ko đầu không cuối. Anh hơn chị 1 tuổi, chưa vợ. Anh là mẫu đàn ông chỉn chu, tử tế và thành đạt. Người như anh, dám chắc bao cô ước mơ được lọt vào mắt xanh. Vậy mà… anh lại chỉ nhằm ý đến chị, người phụ nữ từng 1 đời chồng, từng lao vào nhiều cuộc yêu đương chớp nhoáng không tiếc tấm thân.
Anh chủ động đeo đuổi chị… Một sự theo đuổi rất khác nhiều gã con giai kia. Họ chỉ để làm sao sớm đưa được chị lên giường, còn anh khi nào cũng dè chừng. Thậm chí nói ra tình cảm của mình anh cũng sợ. Chị đoán, là vì anh biết chị mặc cảm với bản thân, nên ái tình dẫu có thật anh cũng ko muốn vội vã nói ra. Anh sợ chị sẽ nghĩ nó là một trò đùa, hoặc là một thứ rẻ rúm như bao gã kia vẫn thốt ra đầu môi trót lưỡi.
Chị quyết định "tấn công" anh, điều mà kể từ khi ly hôn đến giờ chị chưa từng làm thế với một gã nào. Anh có vẻ vừa vui, vừa lo sợ… Anh dè dặt đón nhận ái tình của chị. Hơn nửa năm sau, trong một đêm mùa đông, chị nhớ anh đến cháy lòng. Chị gọi cho anh, anh tới…
Đêm hôm đó, chị và anh hòa làm một. Sự hậu đậu của anh, chị nắm rõ. khi một người con trai yêu thật lòng, ngay cả cái cách mà anh xâm lược lấy cơ thể chị cũng dịu dàng quá đỗi… Chị trào nước mắt, chị ước… giá mà chị có thể gặp anh sớm hơn. ko cần phải sớm lên tới trước khi chị lấy chồng, chỉ cần sau nỗi đau ly hôn đó, anh bước tới, thì đời nào đời chị đã ko trượt dài trong sai trái như thế.
Chị quyết định "tấn công" anh, điều mà từ khi ly hôn đến giờ chị chưa từng làm thế với một gã nào. Anh có vẻ vừa vui, vừa lo sợ… Anh dè chừng đón nhận tình ái của chị. (Ảnh minh họa)
Hơn 2 tháng sau chị tránh mặt anh. Anh như người điên tìm chị khắp nơi. Anh chặn ở nơi chị làm, anh đứng dưới chuồng xí mong chị xuống tìm anh. tuy nhưng chị vẫn lặng im. Anh thấy chị tàn nhẫn, còn chị thì thấy đau.
Cuối cùng, anh cũng tìm thấy chị, trong một quán cà phê nhỏ. Anh lao vào, nắm lấy tay chị đầy mạnh mẽ:
- "Sao em lại tránh mặt anh? Anh thật lòng với em, anh muốn chúng mình cưới nhau. chúng mình sẽ kết hôn, anh sẽ chăm nom cho em cả đời".
Chị đặt ly cà phê xuống cười nhạt phèo:
- "Em là phụ nữ chẳng ra gì, từng bỏ chồng, từng lên giường với bao gã con giai khác. Nếu anh muốn, mình cứ là người tình thôi, cưới hỏi gì. Giờ em chẳng ham hố một cuộc hôn nhân hay một tấm chồng. Em thích con giai chung quanh nịch bợ mình, thích họ khổ đau vì mình, tương tự như anh vậy…"
- "Anh bàn lui người yêu, anh muốn được làm chồng – vợ với em. hoặc là vợ chồng, hoặc là ko gì khác"
- "Vậy thì xin lỗi… em chưa thể! Em ko có hứng làm vợ thêm một lần nữa"
Anh chặn ở nơi chị làm, anh đứng dưới hố xí mong chị xuống tìm anh. tuy thế chị vẫn lặng câm. Anh thấy chị cường bạo, còn chị thì thấy đau. (Ảnh minh họa)
Anh lao ra khỏi quán, nét mặt anh đầy các đớn đau… Anh chạy thật nhanh không ngoái đầu nhìn lại. Phía sau lưng, chị gục đầu xuống bàn. Chị không muốn níu kéo người đàn ông tốt như anh. Nỗi mặc cảm trong chị quá lớn. Chị không biết lấy điều gì làm sự tự tin để bên anh. Chẳng thà anh coi chị như một thú vui - niềm vui chứ chẳng phải một người đàn bà đáng được kính trọng, thì chị sẽ thành thử mà bên anh…
Anh đi rồi, trời đổ cơn mưa. Cơn mưa mùa đông lạnh đến tái tê lòng. tuy thế, ko hiểu sao tại thời kỳ này, chị thấy trái tim mình ấm áp. Có thể đời này, chị và anh có duyên ko nợ, tuy nhiên ít ra chị thấu hiểu rằng, sau này của chị sẽ ko còn cô đơn. Chị… có một thiên thần khác bên mình. Đứa bé sẽ thay anh bên chị, sẽ thay anh giữ chị lại với niềm vui.
Bất giác, chị đưa tay sờ xuống bụng mình, nước mắt chị lăn dài, chị đã không hiểu rằng, sau các tổn thương, người ta vẫn có thể yêu chân thành và đạt được những ấm êm trân quý đến thế!


0 nhận xét:
Speak up your mind
Tell us what you're thinking... !