Vì học lực kém nên dù chưa tốt nghiệp cấp 3, tôi đã quyết định nghỉ học để tới công sở. Năm 16 tuổi, tôi bắt đầu làm nhân viên bán hàng, dùng cho trong một căng tin. Dù đồng lương ít ỏi, tôi vẫn tự thuê mướn phòng và trang trải đời sống - sinh hoạt phí của bản thân.
Mới 16 tuổi, tôi đã sống thử với bạn trai (Ảnh minh họa)
Một quãng thời gian ngắn sau, tôi quen một người bạn trai. Để tiết kiệm tiền, phía chúng tôi mướn nhà chung, sống như một gia đình nhỏ êm ấm. mặc dù chưa ghi danh kết hôn tuy vậy chúng tôi cũng xem như đã là vợ chồng.
Tuy nhiên, đời chẳng ai biết trước được chữ ngờ. tình ái màu hồng là tuy nhiên đời sống thì không vậy nên. Sau quãng thời gian đầu êm đẹp, bạn trai tôi quen một cô gái khác qua mạng. Anh ta thậm chí còn hò hẹn thậm thụt, "cắm sừng" tôi. lúc tôi tuyệt giao đọc được nhật ký chuyện trò trên điện thoại của anh ấy, chúng tôi đã cãi nhau rất to và giã từ ngay tiếp đến.
Mất niềm tin nơi con trai, khoảng thời gian sau đó tôi gặp gian nan với việc thu nạp tình cảm của một ai đó. Mãi về sau, tôi mới quen biết một chàng trai trong một lần hội tụ với bạn bè. Anh ta đã hơn 35 tuổi, có vẻ là một người khá thành công trong việc làm. Cả ngoại hình lẫn cách giao thiệp của anh ấy đều lôi cuốn tôi. lẽ nào, những cô gái trẻ luôn bị hấp dẫn bởi những người con giai trưởng thành và tôi đã yêu anh ấy tương đối nhanh chóng.
Ban đầu, tôi chỉ nhằm nhận anh ấy làm anh bởi khoảng cách tuổi tác giữa hai người quá lớn. thế nhưng, khi biết anh ấy chưa kết duyên, tôi đã không kềm chế được tình cảm của mình và tỏ tình trước. Nghĩ rằng anh ấy sẽ đưa đẩy, không ngờ anh ấy hỏi tôi có chấp thuận kết hôn không.
Tôi sững sờ và ngần ngừ bởi thực sự tôi không muốn tiến nhanh như thế. Thấy tôi lừng chừng, lo sợ, anh liền bộc bạch ý định nghiêm túc bằng cách đưa tôi về ra mắt cha mẹ anh.
Vì yêu anh, tôi đã cho phép có con khi chưa ghi danh thành thân (Ảnh minh họa)
Sau lúc gặp gia đình anh, tôi lại càng phiền não hơn, bởi theo tôi thấy, điều kiện kinh tế của nhà anh rất tốt. Bất chợt, tôi cảm thấy mình ko xứng với anh ấy. Tôi cũng không hiểu vì sao anh ấy lại muốn kết hôn với tôi.
Mặc dù anh đối với tôi cực tốt, nói rằng anh ấy thích sự chất phác, lương thiện ở tôi cơ nhưng mà thực lòng, tôi vẫn ko rũ bỏ được các nỗi lo vô cớ.
Sau lúc quen biết với anh, tôi cũng chuyển chỗ trọ. Anh ấy đòi trả tiền nhà nửa năm cho tôi, cũng không ko hỏi chuyện tình cảm trước đây của tôi như thế nào. Tôi cảm nhận thấy có thể tùy thuộc được người đàn ông này nên đồng ý kết hô..
Nhưng khi đó, tôi chưa đủ 18 tuổi, chưa thể đăng ký lập gia đình nên anh nói cứ cưới trước, khi đủ tuổi thì đi ghi danh sau. Tôi đồng ý với kế hoạch đó. ko ngờ, chỉ sau mấy ngày, anh ấy lại nói cha mẹ không đồng ý chuyện cưới xin, khiến mọi chuyện rơi vào bế tắc.
Để thuyết phục g/đình, anh ấy nghĩ ra cách để tôi có mang. Tôi hoàn toàn tín nhiệm anh nên hối hả nghe lời. cơ mà tôi đã nhầm.
Khi tôi bầu 6 tháng, anh ấy vẫn để tôi tại trọ. Trong lòng tôi vẫn nghĩ, mình là vợ anh ấy rồi. một vài lần tôi nói rằng muốn về nhà nhưng anh đưa đẩy và nói bố mẹ vẫn ko chấp nhận. Tôi thật sự rất đau lòng, tuy nhiên bụng mang dạ chửa không thể làm gì. Tôi đành tiếp tục sống kiếp mướn nhà, thiếu thốn đủ đường như trước.
Trải qua những ngày khó khăn, tôi cũng đến kỳ sinh đẻ. Sau lúc con thành lập, anh ấy và cha mẹ đến viện thăm tôi, thái độ cũng rất tốt mặc dù thế tuyệt nhiên không hề đề cập đến việc đón tôi về nhà.
Người mà tôi coi như chồng cũng ko mở miệng nói gì đến việc cưới hỏi. lúc này tôi mới rùng mình nghĩ, khi có bầu có thể chưa thành hôn, tuy nhưng tôi đã sinh con rồi mà anh ta vẫn ko muốn kết duyên với tôi là cớ vấn đề vì sao?
Quả nhiên, lúc con tôi được 3 tháng, anh ta đòi chia tay. Tôi hỏi vậy còn con thì sao? Anh ta nói nếu như tôi cho phép thì anh ta sẽ đền bù cho tôi 200 triệu, không cần tôi nuôi con, tạm biệt trong êm đẹp.
Tôi thực sự không muốn bỏ con, đứa con tôi mang nặng đẻ đau, dù vậy thật sự hiện tại tôi cự kỳ bế tắc (Ảnh minh họa)
Cố nén sự đớn đau vỡ vụn, tôi hỏi anh ta tôi đã sai điều gì. kết quả là anh ta tĩnh tâm nói rằng, thật ra anh ta đã có vợ, một người rất đẹp. nhưng, vợ anh ta vô sinh nên g.đình chỉ cần đứa con. Vì tôi chưa đủ tuổi, chưa ghi danh thành thân nên cũng không có quyền bảo hộ hợp pháp. về chúng tôi cùng lắm chỉ là quan hệ chung sống, nên anh ta chỉ đòi quyền nhiệm vụ với đứa con.
Tôi thật sự không muốn bỏ con, đứa con tôi mang nặng đẻ đau, mặc dù vậy thực sự thực tế tôi cực kỳ bế tắc. Tôi không biết bám bíu vào đâu khi con còn quá nhỏ.
Bạn bè thân thiết khuyên tôi nên dứt khoát. Đau một lần rồi thôi, đoạn tuyệt với ký ức và cầm khoản tiền 200 triệu làm lại từ đầu. Về phần con tôi, không lẽ để vợ chồng anh ta nuôi nấng trong điều kiện vật chất tốt cũng sẽ tốt hơn. Mọi người hãy cho tôi lời khuyên...


0 nhận xét:
Speak up your mind
Tell us what you're thinking... !