Vợ chồng tôi lấy nhau đã được 7 năm. chúng tôi phải tự lập mọi thứ từ hai bàn tay trắng. Vợ chồng tôi nhịn ăn nhịn mặc để tích góp tiền mua một căn cư xá nhỏ. tuy thế phía chúng tôi vẫn phải mua trả dần vì ko biết chừng nào giờ mới tiết kiệm đủ tiền. Theo phương án, 9 năm nữa phía chúng tôi mới trả hết tiền nhà. cho nên, mọi khoản ăn xài trong g/đình cự kỳ eo hẹp.
Hàng tháng, tôi nộp lương cho vợ, chỉ lưu lại một khoản nhỏ để đổ xăng. Tôi luôn nghĩ mình là trượng phu người cha mẫu mực. vậy mà vẫn có khi tôi làm khổ vợ con chỉ vì chút thể diện - sĩ diện của bản thân với đồng nghiệp của mình.
Năm nay là năm thứ nhất tôi được bầu là tổ trưởng tổ công đoàn và cũng được coi là là năm trước tiên phòng tôi đạt danh hiệu "tổ công đoàn xuất sắc". Sau lúc nhận kết quả là bình bầu, cả phòng vui như Tết, tất cả chị em trong phòng cứ nháo nhào:
- Tổ trưởng khao đi. Anh phải khao thì sang năm chúng em mới tin cẩn. Phòng được thành tích thế này nhất định tổ trưởng phải khao.
Chưa bao giờ được chị em vây quanh nên tôi cự kỳ bối rối, cứ gãi đầu gãi tai chẳng biết nói gì. Thấy tôi lừng chừng, sếp tôi hỏi lại:
- Khao hay ko? Cậu quyết nhanh lên để phía chúng tôi còn báo cắt cơm nhà. Cậu vừa lĩnh lương, đừng nói là ko có tiền đấy nhé.
Lâu nay nằm trong phòng, tôi vẫn bị điều tiếng là "keo" vì chưa khi nào mời anh chị em đi ăn cả. Thôi thì cũng một lần vì sĩ diện, tôi bạo miệng tuyên bố:
- Chỉ sợ các bạn em ko đi còn tôi lúc nào cũng chuẩn bị. bữa nay tôi khao, anh chị em ăn gì cứ gọi cho thư thái.
Nghe vợ nói, tôi chết lặng. Tôi im lặng một lát rồi đành kể hết sự tình để vợ tôi nghe. Nhìn nét mặt thất thần của vợ, tôi biết cô ấy rất buồn. dù thế vợ tôi không hề to tiếng. (Ảnh minh họa)
Tôi vừa dứt lời thì tiếng la hét tán thưởng, tiếng vỗ tay, cảm ơn rối rít vang lên. Vậy là cả phòng 18 người đi tới quán ăn. về chúng tôi gọi đồ ăn và chuyện trò huyên náo, có tí men vào tôi cứ như tại trên mây. Rượu giúp tôi bản lĩnh hơn, khoáng đạt hơn và nhiệt thành hơn, nhất là cuộc vui hôm ấy. Tôi vời dùng cho gọi thêm món, thêm đồ uống. Tôi giao hẹn với cả phòng:
- hôm nay, ai không say không được về.
Thấy tôi dễ chịu, anh chị em trong phòng ăn uống nhiệt thành. chấm dứt buổi liên hoan, mọi người ra về, tôi như đứa ở trên mây xanh rơi xuống đất lúc nhìn hóa đơn thanh khoản bữa ăn hôm ấy hết 7 triệu đồng. Vậy là trong một phút huy hoàng, tôi đã tiêu gần hết tháng lương. Trả tiền xong tôi mới giật thột khi nghĩ đến việc đưa tiền cho vợ. chân thành, tôi ko ngờ một bữa ăn lại tốn kém vậy. Tôi dắt xe về mà trong lòng canh cánh không yên.
Tối hôm ấy, vợ tôi hỏi:
- Bố bọn trẻ tháng này chưa lĩnh lương à? Mai mà không có lương thì nguy đấy. lương thuởng của em để nộp tiền nhà rồi. 2 ngày nữa là đến hạn nộp tiền điện nước, tiền học cho con. phụ huynh ở quê gọi số lên, sang tuần cưới con nhà chú Tuấn, vợ chồng mình phải gửi về mừng 1 triệu anh ạ.
Nghe vợ nói, tôi chết lặng. Tôi câm lặng một lát rồi đành kể hết sự tình để vợ tôi nghe. Nhìn nét mặt thờ thẫn của vợ, tôi biết cô ấy rất buồn. tuy nhiên vợ tôi chẳng hề to tiếng. Cô ấy chỉ nói:
Tháng này cả nhà phải kham khổ vậy thôi. Lần sau anh ăn xài gì cũng nên suy nghĩ kỹ. Khoản tiền công của anh là tiền ăn học của 2 con, tiền cuộc sống của cả gia đình đấy.
Vậy là tháng ấy, vợ tôi phải "muối mặt" đi vay tiền trang trải nhiều khoản tiêu pha. Bữa cơm nhà tôi đạm bạc hơn. Hai đứa con gái của tôi phải uống sữa rẻ tiền và cũng không được mua váy mới để đi biểu diễn văn nghệ. Nhìn vợ con thiếu thốn, tôi thấy ân hận cự kỳ. Tôi tự rút ra cho mình một bài học nhớ đời và tự biết sẽ ko bao giờ vì sĩ diện mà làm khổ vợ con thêm lần nữa.


0 nhận xét:
Speak up your mind
Tell us what you're thinking... !